Tăng cơ hội tham gia thị trường lao động cho phụ nữ dân tộc thiểu số

author 15:47 12/07/2022

(VietQ.vn) - Thực tế hiện nay, phụ nữ dành thời gian cho công việc chăm sóc không được trả lương nhiều hơn nam giới từ hai đến mười lần, đặc biệt là với phụ nữ dân tộc thiểu số. Phân bổ lại nguồn lực cho công việc chăm sóc không được trả lương sẽ góp phần tăng thời gian làm các công việc tạo ra thu nhập của phụ nữ nói chung và phụ nữ dân tộc thiểu số nói riêng.

Ngày 12/7/2022, tại Hà Nội, Trung tâm Phân tích và Dự báo - Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam (CAF), Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam và Tổ chức CARE Quốc tế tại Việt Nam phối hợp tổ chức hội thảo chia sẻ thông tin từ các nghiên cứu mới nhất về hiện trạng công việc chăm sóc không lương đối với đồng bào dân tộc thiểu số.

Hội thảo “Công việc không được trả lương đối với đồng bào dân tộc thiểu số tại Việt Nam, thực trạng và giải pháp" ngày 12/7/2022 

Theo Tổ chức về Bình đẳng giới và Trao quyền cho Phụ nữ (UN Women) và Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO), trên khắp thế giới, phụ nữ dành thời gian cho công việc chăm sóc không lương nhiều hơn nam giới từ hai đến mười lần. Sự phân bổ không đồng đều về trách nhiệm chăm sóc này có liên quan đến các thể chế xã hội còn định kiến về vai trò giới. Bên cạnh đó, những nguyên nhân khác dẫn đến gánh nặng công việc chăm sóc không lương bao gồm các công trình hạ tầng chưa đề cao tính nhạy cảm về giới hay thiếu dịch vụ chăm sóc có chất lượng.

Theo nghiên cứu tổng quan tài liệu, ở Việt Nam, gánh nặng công việc chăm sóc không lương nặng nề và bất bình đẳng đối với phụ nữ đã cản trở nhiều phụ nữ trong độ tuổi lao động có việc làm được trả lương và việc làm bền vững.

Khi dân số Việt Nam già hóa, gánh nặng chăm sóc người cao tuổi không được trả công tăng lên, ảnh hưởng rất lớn đến phụ nữ. Trong khi đó, tình trạng già hóa dân số đòi hỏi phải tăng cường sự tham gia thị trường lao động của lao động nữ, gồm cả tăng số giờ làm việc và năng suất, để Việt Nam có thể tăng đáng kể GDP bình quân đầu người và đạt được tham vọng trở thành quốc gia có thu nhập trung bình cao vào năm 2025 và thu nhập cao vào năm 2045.

Bà Lê Kim Dung - Giám đốc Quốc gia tổ chức CARE Quốc tế tại Việt Nam cho biết, bất bình đẳng giới trong công việc chăm sóc không được trả lương là một trong những yếu tố gây ra khoảng cách giới trong kết quả lao động, chẳng hạn như tham gia lực lượng lao động, tiền lương và chất lượng công việc.

Giải quyết các định kiến và chuẩn mực giới là bước đầu tiên trong việc phân bổ lại trách nhiệm chăm sóc và nội trợ giữa phụ nữ và nam giới, để từ đó, người phụ nữ có thể tham gia công bằng vào thị trường lao động, tạo thu nhập cho bản thân, gia đình và nâng cao vị thế, tiếng nói của họ trong các quyết định liên quan- bà Lê Kim Dung nhấn mạnh.

Tại hội thảo, các chuyên gia đã đề xuất một số giải pháp nhằm giải quyết gánh nặng công việc chăm sóc không lương, góp phần thúc đẩy cơ hội tham gia vào thị trường lao động một cách công bằng và hiệu quả cho phụ nữ đồng bào dân tộc thiểu số để nâng cao phúc lợi của hộ gia đình.

Nhằm giải quyết vấn đề gánh nặng công việc chăm sóc không lương, CARE Quốc tế tại Việt Nam phối hợp với các đơn vị chức năng thực hiện các nghiên cứu để tìm hiểu bằng chứng và thiết kế các can thiệp nhằm giúp cộng đồng và các bên liên quan nhìn nhận đúng thực trạng việc phân bổ công việc chăm sóc không lương và giá trị của loại công việc này đối với gia đình và xã hội; từ đó tìm ra giải pháp cho việc thay đổi khuôn mẫu xã hội, tăng vai trò của nam giới và cải thiện sự sẵn có và tiếp cận được của các dịch vụ chăm sóc.

Giải quyết gánh nặng công việc chăm sóc không lương tạo cơ hội tham gia thị trường lao động công bằng và hiệu quả cho phụ nữ dân tộc thiểu số

 

Nghiên cứu khuyến nghị, để đảm bảo tính nhất quán và so sánh giữa các quốc gia, Việt Nam cần thống nhất về khái niệm công việc chăm sóc không lương, khái niệm này nên được đồng nhất với khái niệm đang được sử dụng toàn cầu.

Bên cạnh đó, những khảo sát ở cấp quốc gia về vấn đề này cũng cần sử dụng phương pháp nhật ký thời gian để đo lường thời gian dành cho công việc chăm sóc không lương một cách chính xác nhất, hỗ trợ cho quá trình theo dõi và giám sát mục tiêu phát triển bền vững.

Ngoài ra, việc theo dõi và giám sát này nên được phân bổ theo các nhóm dân tộc để có giải pháp tập trung hơn, tận dụng được nguồn lực tốt hơn.

“Nhà nước giảm tải trách nhiệm công việc chăm sóc không lương cho hộ gia đình bằng cách đầu tư thỏa đáng vào cơ sở hạ tầng và dịch vụ xã hội, từ đó giảm đáng kể gánh nặng của phụ nữ. Chương trình mục tiêu quốc gia phát triển kinh tế - xã hội vùng đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi cần ưu tiên đầu tư các công trình cơ sở hạ tầng có trách nhiệm giới, đáp ứng nhu cầu giảm thời gian thực hiện công việc chăm sóc không lương”- nghiên cứu đề xuất.

Cùng với đó, cần đầu tư cho các dịch vụ chăm sóc như trường mẫu giáo, cơ sở chăm sóc người già, người khuyết tật là giải pháp tái phân bổ lại nguồn lực cho công việc chăm sóc không lương, góp phần tăng thời gian làm các công việc tạo ra thu nhập của phụ nữ dân tộc thiểu số.

Việc tái phân bổ công việc chăm sóc không lương giữa các thành viên gia đình có thể thực hiện thông qua việc thay đổi định kiến xã hội liên quan tới phân công lao động giữa nam giới và nữ giới. Đặc biệt, cần truyền thông để thay đổi định kiến giới hiện còn tồn tại ở các vùng dân tộc thiểu số- Nghiên cứu khuyến nghị.

Lê Kim Liên

Thích và chia sẻ bài viết:

tin liên quan

video hot

Về đầu trang