Thời sự

Tin trong nước

Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam "vi hành" bệnh viện

author 19:37 25/01/2014

Cũng "vi hành" bệnh viện, nhưng khác với một số lãnh đạo, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam không "mang theo" cánh phóng viên...

Một buổi chiều cuối tháng 11, ít ngày sau khi tân Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam vừa nhậm chức, tôi bất ngờ gặp và nói chuyện với ông trong một hoàn cảnh rất đặc biệt.

Tôi và cô bạn thân đều đang là sinh viên đại học, khi ấy vừa từ trường đến Bệnh viện Việt Đức (Hà Nội) thăm bà tôi nằm viện. Nguyên do được gặp và nói chuyện với Phó Thủ tướng, ngay với chúng tôi, cũng thật khó tin…

Đang chen vào cửa phòng hậu phẫu chật cứng người nhà bệnh nhân, tôi chợt thấy ngờ ngợ... Một người đứng tựa mép cửa chăm chú nhìn vào trong phòng, nơi mấy bóng áo trắng đang lúi húi săn sóc một người bệnh. Tôi lui ra xa nhìn lại, thấy đúng là tân Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam. Một thoáng lơi mắt quay sang hỏi bạn tôi xem có chắc không thì đã không thấy Phó Thủ tướng đâu nữa. Tôi kéo tay bạn ra phía cầu thang, thấy một người mặc sơ mi trắng cũng đang đảo mắt kiếm tìm. Một lúc sau thấy Phó Thủ tướng đi ra, bước xuống cầu thang.

Người kia liền lặng lẽ đi sau cách khoảng mươi bước. Chúng tôi kéo tay nhau đi theo, trong bụng vừa hiếu kỳ vừa thấy lo lo. Phó Thủ tướng đội một chiếc mũ lưỡi trai, mặc áo gió. Dáng người mảnh khảnh, bước thoăn thoắt. Hai thanh niên chúng tôi phải cố rảo bước mới kịp.

Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam mặc thường phục

Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam mặc thường phục

Thế là lần đầu gặp VIP, không có báo chí hay quan chức tiếp đón. Cuối cùng Phó Thủ tướng ra phía cổng sau, nhẹ nhàng lách qua cửa sắt khép hờ, đi vào khu chụp cộng hưởng từ. Bệnh nhân nằm trên nền đất, người nhà đứng ngồi trên ghế, trên xe, trên đất, nét mặt mệt mỏi. Hai cô lớn tuổi đứng gần tôi bảo nhau giọng khó chịu: “Phải gió” cái máy chụp sửa gì mà lắm thế!”. Phó Thủ tướng đứng nói chuyện một lúc với người nhà của một bệnh nhân đang nằm sấp trên cáng. Phó Thủ tướng hỏi chuyện mấy người nữa. Chắc chẳng ai biết họ đang nói chuyện với Phó Thủ tướng. Tôi vòng ra sau, lấy điện thoại ra chụp. Người mặc áo trắng tiến lại gần, nói rất khẽ: “Xin đừng chụp!”.

Có người gọi tên một bệnh nhân. Rồi một chiếc cáng được đẩy vào. Phó Thủ tướng bám tay vào đẩy chiếc cáng. Hành lang quá chật, chúng tôi không theo vào được. Quay ra hỏi chuyện người mặc áo trắng, hóa ra là thư ký của Phó Thủ tướng. Người thư ký này hiền khô, nói năng nhỏ nhẹ.

Phó Thủ tướng ở trong khá lâu mới đi ra. Trời đã gần tối, ông đi chậm lại, rồi ngồi xuống bệ xây như ghế đá quanh một gốc cây lớn và vẫy chú áo trắng. Chúng tôi liền xán lại theo chú áo trắng. Bạn tôi mau mắn: “Dạ các cháu đi theo từ nãy...”.

Phó Thủ tướng thoáng ngạc nhiên rồi cười rất hiền và ngồi xích qua một bên. Tôi hỏi: “Bác đến nhiều bệnh viện chưa?”. “Cũng mới được mấy nơi”. “Bác thấy sao hả bác?”. “Các cháu thấy sao?”. Chúng tôi im lặng mãi chẳng biết nói gì, Phó Thủ tướng bảo: “Bác thấy Bệnh viện Việt Đức này tốt hơn cả. Hỏi không thấy ai phàn nàn. Dù còn khó nhưng ngăn nắp sạch sẽ. Nếu các bệnh viện đều được thế này thì cũng tốt”. Bạn tôi phản ánh: “Cháu thấy bệnh nhân còn phải chờ chụp lâu quá bác ạ”. Phó Thủ tướng gật đầu: “Có mỗi máy, nghe nói đã đặt mua thêm mà chưa về”.

Phó Thủ tướng đội mũ trắng, đến thăm bệnh viện Việt Đức

Phó Thủ tướng đội mũ trắng, đến thăm bệnh viện Việt Đức

Rồi Phó Thủ tướng kể cho chúng tôi về bệnh nhân nằm sấp trên cáng từ sáng sớm vẫn chưa làm xong hết các xét nghiệm, chiếu chụp; rồi về một bệnh nhân khác ở Bắc Giang chuyển lên, thiếu giấy tờ nên phải chờ mấy ngày...

“Lúc nãy bác vào phòng chụp. Anh bác sĩ nói mời anh ra ngoài chờ đến lượt giúp đi! Các cháu biết không, hôm qua máy hỏng hôm nay họ phải làm suốt, trông rất mệt mỏi. Nếu bác cháu mình liệu có còn lịch sự được thế không?”. Nghe bác nói thế, tôi và đứa bạn nhìn nhau cười: “Chuyện nhỏ xíu, bọn cháu còn cáu loạn lên ấy bác ạ”.

Bạn tôi kể chuyện tuần trước đến thăm người nhà ở một bệnh viện, nghe người dân nói về chuyện... phong bì. Phó Thủ tướng cho biết ông cũng đến đó rồi. Bà con mách nhau hết, cả những bác sĩ nhất định không nhận phong bì các cháu ạ. Phó Thủ tướng bảo: “Bác đã được bắt tay mấy bác sĩ. Những chuyện tốt như thế cũng không ít và họ cũng không giàu đâu. Bác sĩ, y tá, hộ lý cũng vất vả lắm. Nhìn vào phòng trực của họ thì chẳng bố mẹ nào muốn con làm bác sĩ đâu”.

Mùa đông trời tối rất nhanh. Mấy bác cháu đứng dậy. Phó Thủ tướng lại đi rất nhanh ra cổng. Tới đầu phố Tràng Thi mới thấy một chiếc ô tô ghé vào…

Hai đứa chúng tôi, lưng vẫn còn đeo balô, đến tận khi về nhà cũng không ngờ mình lại gặp Phó Thủ tướng như vậy.

Balô có lẽ cũng đầy thêm một ít.

Theo Diễn đàn bác sĩ nội trú/ Người Lao động

Thích và chia sẻ bài viết:

bình luận (0)

Bình luận

tin liên quan

video hot

Về đầu trang